Tên của Quên là Tha Thứ!

Một trong những mặt trái của xã  hội Thụy Điển chính là đời sống hôn nhân. Rất nhiều gia đình người Việt ở Thụy Điển lúc mới định cư ở Thụy Điển thì chia nhau từng dĩa rau, tô mì gói, chen chúc cả cha mẹ con trong 1 căn nhà lägenhet 1 phòng (nhà chung cư cho thuê) nhưng đến lúc nhà biệt thự, xe hơi hiệu thì lại chia nhau ra ở riêng.

Đó không chỉ là vấn nạn của người Việt mà cả người Thụy Điển cũng vậy khi vừa qua cơ quan Thụy Điển công bố con số thống kê cho thấy tỉ lệ li dị ở Thụy Điển thuộc hàng đầu thế giới khi tỉ lệ ly hôn chiếm tới 50% và 1/5 người Thụy Điển chết trong cô đơn. Bản thân những người bản địa cũng mắc kẹt với những khúc mắc của cuộc sống công nghiệp và tư tưởng bình quyền nam nữ.

Rất khó để phân tích trong hôn nhân ai đúng, ai sai hoặc như thế nào mới là tốt nhất vì người Thụy Điển có thể nói là họ rất cởi mở, thân thiện luôn đi tìm gốc rễ mọi vấn đề để lí giải và đưa ra phương pháp giải quyết chúng nhưng cuối cùng vẫn là quốc gia thất bại nhất trong vấn đề hôn nhân.

Thôi thì CDV xin chia sẻ đến quí đọc giả 1 bài viết của tác giả Trang Hạ. Cô là 1 nhà văn với lối viết nhẹ nhàng đôi chút châm biếm nhưng lại khiến đọc giả phải ngẫm nghĩ rất nhiều đến cách nhìn và lý giải của cô về cuộc sống và nhất là vấn đề hôn nhân, gia đình và phụ nữ. Mong quí đọc giả có những phút giây thư giãn với bài viết dưới đây của Trang Hạ với tựa đề ” Tên của quên là tha thứ” được đăng trên Vnexpress.net.

Một đêm mùa đông Hà Nội trước Tết nguyên Đán, trời rét căm căm, chồng tôi đi sinh nhật bạn, hát karaoke về đã một giờ sáng. Năm đó, tôi đang mang bầu con gái đầu lòng, bụng chửa vượt mặt, nằm co ro trong chăn chờ chồng đi chơi về, không thể nào ngủ được.

Mẹ chồng tôi mắng từ lúc nghe tiếng mở cửa lạch xạch, thằng kia mày sắp là bố trẻ con rồi mà còn vô trách nhiệm, đi đâu giờ này mới về? Còn tôi chỉ ló đầu ra khỏi chăn hỏi: “Anh có đói không? Có ăn gì không em đi mua cho”.

Mười lăm năm sau này, khi con gái thi đỗ vào trường chuyên, chồng tôi mới kể lại kỷ niệm đó. Câu nói của tôi năm ấy làm anh nhớ mãi và thay đổi đến hôm nay. Vợ mình bụng chửa vượt mặt còn sẵn sàng nửa đêm ra khỏi chăn ấm đi mua đồ, xuống bếp nấu bát mì trứng nóng, trong khi mình không làm gì để chăm sóc vợ? Đáng lẽ mình phải là người đi mua đồ ăn, xuống bếp nấu cho cô ấy mới phải.

Anh nhớ cả chuyện thấy tôi cứ lủi thủi ôm bụng bầu đi bộ buổi tối nên lần đầu tiên đi cùng cho tôi vui. Anh nhớ kỹ buổi trưa mùa hè, tôi đi tay không từ nước ngoài về để lại toàn bộ đồ đạc và máy tính (15 năm trước laptop là tài sản lớn nhất của gia đình). Vợ định kiếm cớ lại đi nước ngoài để du học tiếp. Sao vợ có thể quên nhỉ?

Không, tôi đã quên rất nhiều thứ trong cuộc sống hôn nhân này. Tôi quên những lời mắng nhau khi giận dữ, những lần dỗi hờn, mặt sưng mày sỉa, bữa cỗ nấu thiếu món, đi chợ mua đồ bị tráo mớ tôm tươi thành tôm chết, để quên nồi trên bếp cháy quá lửa, bữa cơm chờ mãi nguội ngắt…

Chồng tôi cũng đã quên những bữa tôi đãng trí; lời phàn nàn của họ hàng về tính khí thất thường, lãnh đạm của tôi; tôi nói dối chồng để quyết tâm đi du học thạc sĩ. Chồng tôi quên cả những ngày dắt con đi học buổi sáng, hàng xóm ngồi xổm dọc đường trêu chọc làm chồng mà phải cho con đi ăn sáng, cho con đi học, không xứng mặt làm đàn ông…

Một cuộc hôn nhân hạnh phúc hay không, chỉ hai người biết nhưng cuộc hôn nhân đau khổ hay không, cả xã hội đều biết. Nếu đám đông dễ dàng nhìn thấy những thứ tồi tệ thì người phụ nữ càng phải giữ được những thứ tốt đẹp mà cuộc sống của mình đang có. Tên của quên là tha thứ.

Nhà là nơi duy nhất chúng ta sống không tính sổ với nhau, được nhận quyền trợ giúp vô điều kiện. Tha thứ không cần nhân danh yêu thương và không quan trọng bạn giàu hay nghèo. Thứ tha chắc chắn mang lại hạnh phúc bền chặt và thấu hiểu nhau. Ngày hôm nay, khi con gái sắp sửa đi du học, vợ chồng tôi nhìn lại cuộc hôn nhân gần hai mươi năm qua, rút ra chiêm nghiệm như thế.

Phụ nữ không phải cứ thứ tha là không cứng rắn. Tôi cũng muốn chồng thay đổi, muốn được làm nũng khi mang bầu. Nhưng tô phở, mì, miến bữa điểm tâm giữa đêm đông năm ấy, nếu tôi tính sổ với chồng, phải là chồng bưng đến bên giường cho tôi mới đúng. Nhưng may sao tôi ngây thơ và thực tâm, tôi hỏi thực lòng, sẵn lòng vào bếp vì chồng. Chính sự chân thành ấy lại giúp vợ chồng tôi hiểu nhau hơn so với việc lấy lý lẽ ra so kè.

Phụ nữ hiện đại không cần phải quá ghì chặt mình vào gian bếp mỗi ngày nếu đấy không là việc làm chị em thoải mái. Phụ nữ vẫn là một phần chính trong cuộc sống để gia đình luôn vui vẻ, đầm ấm. Nếu yêu thương thực lòng, phụ nữ sẵn sàng vào bếp mà không hề gượng gạo tính suy. Chồng cũng thực lòng nên tự thay đổi, không cần ai hô hào. Từ chối những đám chơi khuya, trồng cho vợ cây hoa hồng bạch bé xíu, ở bên khi vợ cần, dù cô ấy chỉ là một bà vợ đãng trí, đểnh đoảng, giận thường nói nhiều, đấy có phải sự thứ tha.

Vợ chồng xứng đáng được nhận những thứ tốt đẹp từ cả hai. Có những khi, thứ tha hiểu đơn giản là yêu thương. Bỏ qua những gì người ta nói và lắng nghe thật kỹ nửa kia nói. Bạn tha thứ vì bạn quá thua kém, bị lệ thuộc vào mối quan hệ chồng vợ hay tha thứ vì bạn thực sự mạnh mẽ, chỉ bạn biết.

Trang Hạ - một trong 50 phụ nữ có ảnh hưởng xã hội của Việt Nam 2017 do Forbes bình chọn.
Trang Hạ – một trong 50 phụ nữ có ảnh hưởng xã hội của Việt Nam 2017 do Forbes bình chọn.

P/S: ảnh là ông xã chụp cho mình hồi nửa năm trước, khi “hộ tống” vợ đi chạy bộ ở Mỹ. Công viên này là Boston Common, được xây từ năm 1634, là công viên lâu đời nhất của Mỹ, nằm ở bang Massachusetts.
Nguồn : https://vnexpress.net/doi-song/trang-ha-tha-thu-giup-mang-lai-hanh-phuc-ben-chat-3766369.html

 

Xem thêm

Trạm kiểm soát giữa biên giới Thuỵ Điển và Đan Mạch

Thụy Điển hôm nay: tin tức tổng hợp mới nhất ngày 22/12/2020

Tin tức mới nhất được tóm gọn trong 5 phút về tình hình đất nước …

Nhân viên y tế Thuỵ Điển tại Uppsala

Thụy Điển hôm nay: tin tức tổng hợp mới nhất ngày 15/12/2020

Tin tức nổi bật được tóm gọn trong 5 phút về tình hình đất nước …

Gửi phản hồi

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.